Vậy là tôi quyết định chia tay Lao Động sau tròn 12 năm, 3 tháng gắn bó; một quyết định mà rất nhiều người thoạt nghe đã cho là "điên", "dở hơi"... Nhưng thôi, đi đâu cũng là làm báo.
Tất nhiên, làm báo ở "gia đình thứ 2" mới, có những đặc thù riêng. Có nhiều “món” mà tôi lần đầu tiếp cận, hoặc trước đây, chỉ loáng thoáng nghe qua chứ không đọc kỹ đến từng dấu chấm, dấu phảy. Ngày qua ngày, những số báo cứ lần lượt trôi qua, những chuyên mục khá lạ lẫm trước kia giờ quen thuộc, thiết thực và hứng thú mỗi khi đọc. Qua các trang mục, đôi khi chỉ rất ngắn thôi, cũng thấy hiện lên những cảnh đời khiến ta phải suy ngẫm, thấy xuất hiện những tình huống trong đời sống gia đình, xã hội khiến ta phải lưu tâm, thay đổi hay phát huy. Với "Làm cha mẹ", có thể thấy thêm những phương pháp giáo dục, chăm sóc con cái; với "Chuyện của tôi", khiến phải nhìn lại mình, để vươn lên, hướng thiện hơn. Rồi những "Chìa khóa phòng the", "Sức khỏe phòng the", "Cơ thể - tâm hồn", "Người khác giới nhìn nhau"... những giao tiếp, ứng xử giữa cha mẹ với con cái, những trao đổi, cảm thông trong đời sống vợ chồng… đã dần được điều chỉnh, hiểu nhau, gần gũi và cảm thông hơn.
Đôi khi, từ “đỉnh cao” đi xuống, thấp hơn, dù chỉ một chút thôi, cũng thấy có nhiều điều đáng trân trọng. Với tôi, từ tờ báo “thượng thọ” 80 xuống “vị thành niên” 10 tuổi, cái được hiển hiện là cảm thấy thêm yêu gia đình hơn, tích tụ, bồi lắng từ chính những chuyên mục, những phận người xuất hiện trên báo, thật bình dị, gần gũi và dễ đồng cảm.
Số kỷ niệm 10 năm ngày ra số báo đầu tiên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét