Thứ Ba, 28 tháng 7, 2009

Vui vẻ cùng "dài nhất và cao nhất thế giới"


Rõ rồi, dài nhất và cao nhất thế giới, sách kỷ lục công nhận hẳn hoi; ấy là cáp treo Bà Nà, Đà Nẵng. Trước khi đi, có đồng nghiệp ở địa phương nói gở mồm, rằng: Đúng thế thật! Đúng là từ ngày khánh thành, chưa có ai ngã, chết cả; nhưng cũng chả biết thế nào. Bố khỉ, chỉ nghĩ là chuyện vui. Hành xác dưới cái nắng nóng, chuyện xếp hàng, rồi cũng lên được cabin, đúng 8 người một "chuồng". Thoạt đầu, cũng thấy thường thường, vì đã đôi lần đi cáp treo, từ chùa Hương đến Yên Tử. Đi được một đoạn, Tin bỗng nói một câu rợn người: "Như đường lên thiên đường ấy Bi nhờ". Ừ, thì chỉ là Tin mê Doremon nên nói vậy thôi, cũng chỉ nghĩ rằng đấy là nơi sung sướng, thích thú. Thấy bố nhìn anh Tin vẻ nghiêm mặt, Bi thực tình cũng chẳng biết gì, nhưng "chữa cháy" hộ anh ngay: "Không phải bố nhờ. Thiên đường ở tít trên trời bố nhờ". Bố phì cười, gật gật. Anh Tin không nhìn ngang nữa, mà cúi xuống. Bố cũng cúi xuống theo. Những thảm rừng già nguyên sinh nhỏ như những thảm cỏ, mướt xanh và êm ái. Rồi Tin bất chợt bảo: "Nếu mà rơi xuống, ở dưới có người đỡ cũng không chết đâu bố nhờ". Biết là trẻ con hay tưởng tượng, nói những điều rất thật; nhưng bố phải chấn chỉnh ngay, không được nói tiếp đề tài hãi hùng ấy nữa. Vì cứ nhắc đi nhắc lại thế, bố cũng sợ, nữa là mấy người ngồi cùng cabin mà không phải thanh niên, đàn ông. Về đến bến cáp treo, bố hoàn hồn thét lên: "Thành công rồi". Và đỉnh Bà Nà ở độ cao hơn 1.400m so với mực nước biển đã được Tin và Bi chinh phục thành công, nhờ xe ôtô và cáp treo.